bắt cóc em về làm vợ

Trong phiên tòa xét xử vắng mặt tội bắt cóc của bộ đôi vào tháng 6/1978, thẩm phán Tòa án Hình sự Trung tâm London kết án họ một năm tù vì không ra hầu tòa. Ngày 18/7/1979, Joyce và Keith bị FBI bắt tại Mỹ vì tội làm giả hộ chiếu, nhận án treo. Truyện Bắt Cóc Em Đem Về làm Vợ - Chương 11. Hiện menu doc truyen. Danh sách . Truyện mới cập nhật; Truyện Hot; Truyện Full; Tiên Hiệp Hay; Thì ra là vậy , cô đối với Park gia chỉ là một món hàng dùng để trao đổi , cô thẫn thờ bước vào phòng , nằm úp mặt xuống giừơng , một dòng nước nóng chảy dài trên 2gò má. Cô phải làm sao đây , phải giả vờ không biết , hay phải oán hận họ…Cô tự hỏi , rốt Truyện Cv jinjoo ban ma tuyen 2 bat coc với hơn 93347 truyện liên quan kho truyện Cv jinjoo ban ma tuyen 2 bat coc tổng hợp hay nhất tren mobile - Trang 1 Readchap 4 Bắt cóc , stories [VegasPete] Em tưởng làm Mợ cả Thứ gia, tôi sợ em sao? of vkookforver123 daily updated chapters Toggle navigation Search MOIGIOINHA .net Genre Site Pour Rencontrer Des Amis Gratuit. *Nhà hàng pháp..."Kim...Kim tổng, xin ngài hãy giúp tôi" – Người đàn ông trung niên ngồi đối diện nài nỉ, trán đẫm mồ hôi cầu khẩn."Tôi không thích nói nhiều." – Giọng nói trầm thấp vang lên, hơi thở đầy quỷ dị, đôi mắt sắc bén của Kim Taehyung nhìn thẳng vào người đàn ông kia, đầy chán chường."Xin ngài hãy giúp công ty của tôi, tôi xin ngài, cầu xin ngài" – Jeon Jungha nài nỉ."Ba." – Đột nhiên một giọng nói trong trẻo vang lên, chủ nhân của giọng nói ấy là Jeon Jungkook con trai của Jeon Jungha."Con làm gì ở đây?" – Jeon Jungha quay sang, khó chịu lên tiếng."Con được Soobinie mời đi ăn, thấy ba ở đây, con mới...." – Jeon Jungkook trả lời, thoáng thấy vẻ mặt ông khó chịu, cậu quay sang nhìn hai người ngồi đối diện cha của cậu. Mày đẹp nhíu lại khi phát hiện ra người đàn ông mặc âu phục kia. Ánh mắt Jeon Jungkook vô tình chạm với cặp mắt sắc bén của Kim Taehyung, nhất thời sợ hãi nhanh chóng quay mặt đi. Khóe miệng Kim Taehyung vô thức cong lên."Ba đang làm việc sao? Con đi nhé." – Jeon Jungkook nhanh chóng tìm cách tháo chạy."Được." – Ông Jeon nói."Tôi nghĩ...chúng ta có thể hợp tác." – Kim Taehyung lên tiếng. Câu nói đó làm cho Jeon Jungha và trợ lý của anh bất ngờ."Thật sao...đội ơn ngài Kim Tổng..."- Jeon Jungha vui mừng lên tiếng. Nhưng câu nói tiếp theo lại khiến ông đổ mồ hôi lạnh."Với một điều kiện! Tôi muốn con trai ông?""Taehyung, cậu đang muốn làm gì vậy hả?"- Trợ lý của anh cau mày hỏi."Sao hả?"- Kim Taehyung chẳng để ý, cứ tiếp tục hỏi ông."Được." – Ông lập tức trả lời, dù lúc đầu có chút lo lắng. Kim Taehyung đứng dậy, bỏ hai tay vào túi quần, nở một nụ cười khinh miệt."Hợp tác vui vẻ." rồi quay lưng bước đi."Cậu muốn làm gì vậy hả? Công ty của ông ta sắp phá sản rồi mà, chẳng còn cách nào cứu vãn, vậy mà cậu lại muốn sát nhập công ty ông ta vào SS?" – Park Jimin bốc đồng la lên.*Park Jimin Bạn thân cũng là trợ thủ đắc lực của Kim Taehyung trong "The8" Bang phái trong thế giới Hắc đạo của Kim Taehyung, là trợ lí của anh trong công ty. Một con người "Hành động trước, nói chuyện sau", cháu đích tôn của gia tộc Park Thị. Thiên tài chế tạo súng, thông minh nhưng lại rất bay bướm."Tôi có cách của tôi."- Kim Taehyung chậm rãi trả lời."Vì cậu bé đó sao? Tôi nhớ là sinh thành cậu ghét phụ nữ cũng như tiểu thụ lắm mà, bởi vậy cậu mới được mệnh danh là "Người đàn ông độc thân Hoàn Kim" chứ?" – Park Jimin cười khẩy nói."Cậu bé đó là ngoại lệ." – Khóe miệng anh lại giương lên, tạo một đường cong rõ ràng. Anh nhớ lại lúc cậu bị anh bắt gặp đang cau mày khó chịu nhìn anh thì lại sợ sệt tìm cớ tháo chạy. Khuôn mặt đó thật sự rất đáng yêu. Park Jimin ngớ người nhìn anh, tròng mắt như muốn rớt ra ngoài khi nhìn thấy người máu lạnh như anh đang cười.*Tại Jeon gia..."Không! Con không lấy ông chú đó đâu." - Jeon Jungkook uất ức nói."Kookie, con giúp cha con đi! Hãy cứu lấy công ty, công ty đó là tâm huyết cả đời của ông ấy đó." - Mẹ Jeon cố gắng khuyên con trai."Nhưng...nhưng ông ta hơn con đến 11 tuổi, lại là đàn ông làm sao, làm sao con có thể....hic..." - Khóe mắt cậu bắt đầu ngấn nước."Đủ rồi! Jeon gia có ơn lớn với con, con không thể thấy chết không cứu! Jungkook, gia đình ta nuôi nấng con từ nhỏ, con phải báo đáp chứ." - Ông Jeon nghiêm nghị nói."Nếu không có ta, con làm sao có được ngày hôm nay?.""Kìa mình..." - Mẹ Jeon can ngăn. Bà đưa mắt nhìn Jeon Jungkook, chỉ thấy cậu cúi đầu không nói gì. Lòng bà nghẹn lại."Không nói nhiều nữa! Mai ta sẽ đưa con sang Kim gia." – Ông Jeon nghiêm nghị nói rồi bỏ vào phòng ngủ."Kookie, để ta lên nói chuyện với ông ấy, trễ rồi, con mau đi ngủ đi." – Mẹ Jeon an ủi Jungkook uất ức bỏ vào phòng. Nhưng hồi lâu sau cậu lại nghĩ....Quả thật Jeon gia có ơn lớn với cậu, lúc còn nhỏ cậu đã bị bỏ trước cửa Cô Nhi Viện, cuộc sống của cậu bắt đầu từ đó, những đứa trẻ cùng tuổi luôn ghen tị với cậu vì cậu được Đường mẫu yêu thương, lại đáng yêu vô cùng, rồi chúng kiếm cớ ăn hϊếp, đi học còn bị người ta khinh miệt....Cậu luôn phải chịu đựng cho đến mùa hè của 12 năm trước, mẹ Jeon vì muốn có thêm một đứa con nên đã đến Cô Nhi Viện nhận nuôi cậu, lúc đầu Jeon gia phản đối nhưng thấy cậu vừa thông minh, lại đáng yêu nghĩ sau này sẽ giúp ích cho ông nên ông mới đồng ý nuôi cậu.... Hít một hơi thật mạnh, cậu bước ra khỏi phòng đi đến phòng ngủ của ông để nói chuyện nhưng thay vì vậy, cậu lại nghe được những điều mà mình không nên nghe...."Jungha, sao ông lại nhắc lại chuyện đó?" - Mẹ Jeon cau mày hỏi."Hừ, tôi nhận nuôi nó là cũng có mục đích, chứ bà nghĩ tôi ở không mà nhặt nó về sao, một đứa không cha không mẹ, đã vậy còn mắc bệnh quái lạ...không nói đúng hơn nó là quái vật?" - Ông Jeon hừ một tiếng."Jeon gia chỉ có một đứa con, đó chính là Jeon Jaehyun, thằng bé đó chỉ cần trà trộn vào Kim gia, sau đó làm cho Kim Taehyung tán gia bại sản là được."Bà Jeon nhìn ông ngỡ ngàng, thì ra là năm đó, ông chấp nhận nuôi đứa trẻ ấy là lý do này sao. Bà đau xót thay cho Jeon Jungkook. Tuy không phải là con ruột nhưng bà luôn yêu thương cậu hơn cả Jaehyun. Cũng vì Jaehyun từ nhỏ đã ương bướng, không nghe lời đành phải gửi anh qua bên Anh để du học, nên bà mới muốn có đứa con để trò chuyện, vì vậy mới nhận nuôi Jeon Jungkook, dù vậy bà còn yêu thương cậu hơn cả Jeon Jaehyun."Không cần vòng vo nữa, dù sao đối với tôi nó chỉ là một quân cờ cũng có thể là một món hàng thôi..." – Ông Jeon khẽ cười, bà Jeon chỉ biết lắc đầu mà trong long đau xót....Jeon Jungkook đã nghe thấy hết, những điều mà cậu không biết và cũng không muốn biết, bây giờ thì tất cả cậu đều nghe được.... Thì ra là vậy, cậu đối với Jeon gia chỉ là một món hàng dùng để trao đổi, cậu thẫn thờ bước vào phòng, nằm úp mặt xuống giường, một dòng nước nóng chảy dài trên hai gò má. Cậu phải làm sao đây, phải giả vờ không biết, hay phải oán hận họ...Cậu tự hỏi, rốt cuộc thì...cậu đã làm gì sai mà tất cả mọi người trên thế giới này đều khước từ cậu...quái vật!?"Cậu đối với Jeon gia chỉ là một món hàng....chỉ là một món hàng...cậu là quái vật...quái vật..."– Từng chữ, từng chữ đều lặp lại trong đầu cậu..._____________________ * Nhà hàng pháp…“Dược…Dược tổng , xin ngài hãy giúp tôi” – Người đàn ông trung niên ngồi đối diện nài nỉ , trán đẫm mồ hôi cầu khẩn“Tôi không thích nói nhiều” – Giọng nói trầm thấp vang lên , hơi thở đầy quỷ dị , đôi mắt sắc bén của Dược Thiếu Phàm nhìn thẳng vào người đàn ông kia , đầy chán nhường.“ Xin ngài hãy giúp công ti của tôi , tôi xin ngài , cầu xin ngài” – Từ Hài Thành nài nỉ.“Ba.” – Đột nhiên 1 giọng nói trong trẻo vang lên , chủ nhân của giọng nói ấy là Từ Tử Hàn , con gái của Từ Hải Thành“Con làm gì ở đây” – Từ Hải Thành quay sang , khó chịu lên tiếng.“Con được Tiểu Thành mời đi ăn , thấy ba ở đây , con mới….” – Từ Tử Hàn trả lời , thoáng thấy vẻ mặt ông khó chịu , cô quay sang nhìn 2 người ngồi đối diện cha của cô . Mày đẹp nhíu lại khi phát hiện ra người đàn ông mặc Âu phục kia. Ánh mắt Từ Tử Hàn vô tình chạm với cặp mắt sắc bén của Dược THiếu Phàm , nhất thời sợ hãi nhanh chóng quay mặt đi. Khóe miệng Dược Thiếu Phàm vô thức cong lên.“Ba đang làm việc sao !? Con đi nhé” – Từ Tử Hàn nhanh chóng tìm càch tháo chạy.“Được.” – Từ hải Thành nói.“Tôi nghĩ…chúng ta có thể hợp tác.” – Dược Thiếu Phàm lên tiếng. Câu nói đó làm cho Từ Hải Thành và trợ lý của anh bất ngờ.”Thật sao…đội ơn ngài Dược Tổng…”-Từ Hải Thành vui mừng lên câu nói tiếp theo lại khiến ông đổ mồ hôi lạnh”Với một điều kiện ! Tôi muốn con gái ông !?”“Thiếu Phàm , cậu đang muốn làm gì vậy hả !?”- Trợ lý của anh cau mày hỏi.“Sao hả !?”- Dược Thiếu Phàm chẳng để ý , cứ tiếp tục hỏi Từ hải Thành.“Được” – Từ Hải Thành lập tức trả lời , dù lúc đầu có chút lo lắng. Dược Thiếu Phàm đứng dậy , bhỏ hai tay vào túi quần , nở một nụ cười khinh miệt “Hợp tác vui vẻ” rồi quay lưng bước đi.“ Cậu muốn làm gì vậy hả !? Công ti của ông ta sắp phá sản rồi mà , chẳng còn cách nào cứu vãn , vậy mà cậu lại muốn sát nhập công ti ông ta vào Tập đoàn Dược Thiên!?” – Lôi Lạc Kình bốc đồng la lên.* Lôi Lạc Kình Bạn thân cũng là trợ thủ đắc lực của Dược thiếu Phàm trong “Hắc Nguyệt”Bang phái trong thế giới Hắc đạo của Dược Thiếu Phàm , là trợ lí của anh trong công ti. Một con người “Hành động trước , nói chuyện sau” , cháu đức tôn của gia tộc Lôi Lạc. Thiên tài chế tạo súng , thong minh nhưng lại rất bay bướm.“Tôi có cách của tôi”- Dược Thiếu Phàm chậm rãi trả lời.“Vì cô bé đó sao !? Tôi nhớ là sinh thành cậu ghép phụ nữ lắm mà , bởi vậy cậu mới được mệnh danh là “Người đàn ông độc thân Hoàn Kim” chứ !?” – Lôi Lạc Kình cười khẩy nói.“Cô bé đó là ngoại lệ” – Khóe miệng anh lại giương lên , tạo một đường cong rõ rang. Anh nhớ lại lúc cô bị anh bắt gặp cô đang cau mày khó chịu nhìn anh thì lại sợ sệt tìm cớ tháo chạy. Khuôn mặt đó thật sự rất đáng yêu . Lôi Lạc Kình ngớ người nhìn anh , tròng mắt như muốn rớt ra ngoài khi nhìn thấy người máu lạnh như anh đang cười.*Tại nhà Từ gia..." Không ! Con không lấy ông chú đó đâu." - Từ Tử Hàn uất ức nói."Hàn nhi, con giúp cha con đi ! Hãy cứu lấy công ti , công ti đó là tâm huyết cả đời của ông ấy đó." - Từ mẫu cố gắng khuyên cô con gái."Nhưng...nhưng ông ta hơn con đến 11 tuổi, làm sao , làm sao con có thể....hic..." - Khóe mắt cô bắt đầu ngấn nước."Đủ rồi ! Từ gia có ơn lớn với con , con không thểthấy chết không cứu ! Tử Hàn , gia đình ta nuôi nấng con từ nhỏ , con phải báo đáp chứ." - Từ Hải Thành nghiêm nghị nói."Nếu không có ta , con làm sao có được ngày hôm nay !?.""Kìa mình" - Từ mẫu can ngăn . Bà đưa mắt nhìn Từ Tử Hàn , chỉ thấy cô cúi đầu không nói gì. Lòng bà nghẹn lại."Không nói nhiều nữa ! Mai ta sẽ đưa con sang Dược gia." – Từ Tử hàn nghiêm nghị nói rồi bỏ vào phòng ngủ.“Hàn nhi , để ta lên nói chuyện với ông ấy , trễ rồi , con mau đi ngủ đi” – Từ mậu an ủi Từ Tử Tử Hàn uất ức bỏ vào phòng . Nhưng hồi lâu sau cô lại nghĩ….Quả thật Từ gia có ơn lớn với cô , lúc còn nhỏ cô đã bị bỏ trước cửa Cô Nhi Viện , cuộc sống của cô bắt đầu từ đó , những đứa trẻ cùng tuổi luôn gen tị với cô vì cô đươc Đường mẫu yêu thương , lại xinh đẹp vô cùng , rồi chúng kiếm cớ ăn hiếp , đi học còn bị người ta khinh miệt….Cô luôn phải chịu đựng cho đến mùa Hè của 12năm trước , Từ mẫu vì muốn có con gái nên đã đến Cô Nhi Viện nhận nuôi cô , lúc đầu Từ gia phản đối nhưng thấy cô vừa thông minh ,lại xinh đẹp nghĩ sau này sẽ giúp ích cho ông nên ông mới đồng ý nuôi cô…. Hít 1 hơi thật mạnh , cô bước ra khỏi phòng đi đến phòng ngủ của ông để nói chuyện nhưng thay vì vậy , cô lại nghe được những điều mà cô không nên nghe…." Hải Thành , sao ông lại nhắc lại chuyện đó" - Từ mẫu cau mày hỏi."Hừ , tôi nhận nuôi nó là cũng có mục đích , chứ bà nghĩ tôi ở không mà nhặt nó vềsao!?" - Từ Hải Thành hừ một tiếng." Từ gia chỉ có 1 đứa con , đó chính là Từ Chính , con bé đó chỉ cần trà trộn vào Dược gia , sau đó làm cho Dược Thiếu Phàm tán gia bại sản là được"Từ mẫu nhìn ông ngỡ ngàng , thì ra là năm đó , ông chấp nhận nuôi đứa trẻ ấy là lý do này sao. Bà đau xót thay cho Từ Tử Hàn. Tuy không phải là con ruột nhưng bà luôn yêu thương cô hơn cả Từ Chính. Cũng vì Từ Chính từ nhỏ đã ương bướng , không nghe lời đành phải gửi anh qua bên Anh để du học , nên bà mới muốn có đứa con gái để trò chuyện , vì vậy mới nhẫn nuôi Từ Tử Hàn , dù vậy bà còn yêu thương cô hơn cả Từ Chính.“ Không cần vòng vo nữa , dù sao đối với tôi nó chỉ là một quân cờ củng cóthể là một món hàng thôi…” – Từ Hải Thành khẽ cười , Từ mẫu chỉ biết lắc đầu mà trong long đau xót….Từ Tử Hàn đã nghe thấy hết , những điều mà cô không biết , và cũng không muốn biết , bây giờ thì tất cả cô đều nghe được…. Thì ra là vậy , cô đối với Từ gia chỉ là một món hàng dùng để trao đổi , cô thẫn thờ bước vào phòng , nằm úp mặt xuống giừơng , một dòng nước nóng chảy dài trên 2gò má. Cô phải làm sao đây , phải giả vờ không biết , hay phải oán hận họ…Cô tự hỏi , rốt cuộc thì…cô đã làm gì sai mà tất cả mọi người trên thế giới này đều khước từ cô….”Cô đối với Từ gia chỉ là một món hang….chỉ là một món hàng…” – Từng chữ , Từng chữ đều lặp lại trong đầu cô… Sau lễ giáng sinh , rồi lại đến tết . Một năm nữa vừa qua đi . Cô lại thêm một tuổi , sáng sớm ban mai , trời vẫn se se lạnh , Từ Tử Hàn mặc chiếc áo khoác do anh tặng đêm giáng sinh , đi ra ngoài vườn . Đã sang mùa Xuân rồi dù trời vẫn lạnh , vườn hoa oải hương của cô đã nảy mầm cao hơn , cô cầm bình tưới nước . Tưới khắp khu vườn , hôm nay cô rất tươi tắn , anh đi đến công ty từ sớm . "Phu nhân , trời vẫn lạnh , cô nên vào trong nhà !" - Quản gia ôn tồn nói."Vâng ! Cháu biết rồi." - Từ Tử Hàn cất bình tưới nước gọn lại , sau đó đi vào nhà. Quản gia xuống bếp cầm tách trà nóng đặt lên chiếc bàn tròn bằng thủy tinh ở đại sảnh . "Cảm ơn bác ." - Trời lạnh đến nỗi ngay cả hơi thở cũng thành khói trắng . Woa !~Năm nay thật sự rất lạnh , cô nhâm nhi ly trà canh nóng hổi . Con bạch hổ nằm gọn dưới chân cô . Từ Tử Hàn ngồi xem tin tức , cả người bư sắp đóng băng , thật ra thì cô chịu lạnh không giỏi lắm . "Hưmm....thật là lạnh , Tiểu Hổ à , chúng ta vào phòng thôi..." - Cô đứng dậy , cúi người xoa đầu Tiểu Hổ , sau đó đi nhanh vào phòng . Trời ạ , mùa Xuân còn lạnh hơn mùa đông nữa... Nhìn xuyên qua cánh cửa sổ sát đất , bầu trời quang đãng dần . Hai chậu cây lavender đặt ở cái bàn ghỗ trắng gần đó . Chúng đã nở rộ hơn , xinh đẹp và ngát hương . Từ Tử Hàn ngồi vào bàn đọc sách ...."Chào ông chủ !" - Quản gia cúi đầu cung kính nói." Tử Hàn đâu ?" - Dược Thiếu Phàm lạnh nhạt cất tiếng . Giải quyết công việc xong đã gần giữa trưa . Mọi việc trong công ty đều đã được sắp xếp ổn thỏa ."Thưa , phu nhân đang ở trong phòng.""Hôm nay trời lạnh , chuẩn bị ít canh nóng tẩm bổ cho cô ấy." - Dược Thiếu Phàm nhàn nhạt phân phó , rồi sải bước đi vào phòng . Cánh cửa màu trắng mở ra , căn phòng thoáng chốc hiện lên trức mặt anh . Người con gái kiều nhỏ , mái tóc xoăn dài buông thả bồng bềnh sau lưng , anh khẽ bước lại nân người cô lên , nhẹ nhàng đặt lên giừơng. "Ưm...Thiếu Phàm..." - Mí mắt Từ Tử Hàn giật giật , lười biếng mở mắt ra . Trong lúc mơ màng cô đưa tay chạm mặt anh, thì thầm."Là anh.""Thật lạnh." - Từ Tử Hàn khẽ run , ôm chặt lấy anh ."Đợi một lát sẽ có canh nóng uống sẽ bớt lạnh." - Anh cưng chiều xoa đầu cô , dịu dàng nói."Ưm..hắt...x... , lại đây , anh sửi ấm cho em." - Dược Thiếu Phàm cười tà , dang rộng hai tay ra."Anh...còn giỡn sao ?" - Từ Tử Hàn đỏ mặt , quệt mồm nói."Haha...""Ông chủ , canh đã chuẩn bị xong." - Tiếng của quản gia vang lên từ ngoài cửa phòng . Dược Thiếu Phàm cất tiếng "Để đó đi.""Xuống uống canh." - Anh đưa tay ra , cô nắm lấy tay anh đứng dậy , bước xuống phòng ăn. Hai chén canh đặt sẵn trên bàn , Cô ngồi xuống , đưa tay cầm muỗng . "Thiếu Phàm...Lạc Kình cùng Nhất Thiên có đến ăn tết cùng chúng ta không ? ""Chỉ có Nhất Thiên thôi ! Nhất Thiên không có gia đình ." - Dược Thiếu Phàm lạnh nhạt nói. Vậy sao ? Thiếu Phàm à , mời thêm Từ Chính nhé !""Được rồi , mau ăn đi.""Vâng !" - Từ Tử Hàn híp mắt trả chiều khi mọi thứ chuẩn bị cho việc đón năm mới đã hoàn tất . Mọi người giúp việc trong nhà đều được nghĩ , chỉ để lại những người không có gia đình ở lại để dọn dẹp . Còn lão quản gia thì vẫn ở lại . Ông đã ở bên Dược Thiếu Phàm từ khi anh là 1 đứa nhỏ nên cũng đã nhiều năm đón năm mới cùng Dược Thiếu Phàm . Khoảng 7gìơ tối , Phong Nhất Thiên và Từ Chính đến . Cô vui vẻ ra đón rồi mời hai người ngồi xuống bàn ăn."Mời mọi người !" - Từ Tử Hàn vui vẻ nói ."Đây...là do ai làm vậy ?" - Phong Nhất Thiên có vẻ nghi ngờ , liền lên tiếng . Chắc không phải do cô làm đó chứ ?"Là do bác đầu bếp Văn làm đó." - Cô đáp"Phù...vậy thì tốt ! Mời mọi người !" - Phong Nhất Thiên vui vẻ nói . Anh cầm ly rượu vang lên ."Chúc mừng năm mới !" - Cả bốn người cùng lão quản gia đều nâng ly . Cùng thưởng thức những món ăn hấp dẫn trên bàn . Tiếng cười đùa vang vọng khắp khu phòng khi ăn xong , mọi người ngồi ở phòng khách , chơi đánh bài hoa . Nhờ Dược Thiếu Phàm mà từ nãy đến giờ cô đã ăn được khá nhiều tiền."Thật không công bằng . Tại sao em lại nhờ Thiếu Phàm , ăn gian quá đi ." - Phong Nhất Thiên bĩu môi bất mãn nói."Tại em không biết chơi mà ." - Từ Tử Hàn nhíu mày . Ai biểu hai người bọn họ rủ cô chơi làm chi chứ ?"Em đã chơi hơn 10 ván , đều có tên não không phải của người giúp đỡ . Em muốn anh đầu năm sạch túi à ?""Ưm...vậy không cần giúp nữa. Thiếu Phàm à , để em tự chơi .""Được !" - Dược Thiếu Phàm xoa đầu cô , khẽ cười "Cứ chơi theo những gì anh chỉ !""Ừm." - Cô gật phút sau...."Không chơi nữa . Chết tiệt !" - Phong Nhất Thiên tức tối nói ."Hih..là tự em chơi đấy nhé !" - Cô thích thú nói...Oa...nhìn xem cô đã tự chơi 3 ván tiếp theo và đều ăn hết."Chậc...không chơi nữa . Anh không muốn bị sạt nghiệp đâu !" - Từ Chính tặc lưỡi , bỏ mấy tấm bài xuống."Tử Hàn à....trả tiền lại cho anh nhé !" - Phong Nhất Thiên đưa bộ mặt đáng thương nhìn cô. Từ Tử Hàn nhìn anh có chút động lòng ."Có chơi có chịu . " - Dược Thiếu Phàm lạnh nhạt nói. Phong Nhất Thiên trừng mắt nhìn anh . Trong lòng đầy rửa Chính chợt đứng dậy , đi ra ngoài ban công phía bên phải , anh trầm mặc hồi lâu."Anh à , anh ở đây làm gì ?" - Tiống của Từ Tử Hàn phát ra từ phía sau . Từ Chính quay lại . Anh nở nụ cười nhìn cô "Anh muốn hóng gió một chút .""Anh không vui sao ?" - Cô tiến lại đứng kế bên anh , lo lắng hỏi."Không phải , sau tết anh sẽ về Anh." - Từ Chính chậm rãi Tử Hàn ngây người trước câu trả lời của anh . Thấy cô im lặng , Từ Chính xoa đầu nói."Công ty của anh cần người giải quyết , không thể bỏ mặc được .""Anh sẽ quay lại !""Tất nhiên. "Từ Tử Hàn cúi mặt , giống như sắp khóc . Anh còng tay ôm cô vào lòng "Nè , sao em mít ướt quá vậy ?""Anh à...""Em ở đây chẳng phải còn có rất nhiều người quan tâm sao ?" - Từ Chính buông cô ra hôn lên trán cô , lúc còn nhỏ anh thường làm như vậy , chỉ đơn giản là tình cảm giữa anh em . Thế nhưng trong lòng Từ Chính lại nghĩ khác ."Hàn nhi ! Đi vào nhà thôi !" - Giọng nói trầm thấp vang lên , trong giọng nói xen chút lẫn tức giận. Từ Tử Hàn quay lại , khuôn mặt Dược Thiếu Phàm tuy bề ngoài , nhìn anh rất bình thường , không có chút tức giận , nhưng Từ Chính lại phát hiện ra . Khẽ nhốch môi người , anh buông Từ Tử Hàn ra . Cô đi tới bên Dược Thiếu Phàm , vui vẻ nói "Thiếu Phàm.""Vào nhà thôi." - Dược Thiếu Phàm ôm ngang eo cô đi vào trong Chính nhìn theo bóng lưng của hai người , nhếch môi cười . Ánh mắt đằng đằng đằng sát khí."Không thấy lạnh sao ?" - Dược Thiếu Phàm nhàn nhạt nói."Có chứ . Tại vì...Từ Chính , anh ấy có vẻ buồn nên em...""Được rồi . Mau ngồi xuống !" - Dược Thiếu Phàm ngồi xuống ghế so fa trước sảnh , lạnh nhạt lên tiếng. Cô cũng ngồi xuống ! Anh...giận sao ? Nhưng vì chuyện gì chứ ?"Sao vậy ?" - Phong Nhất Thiên thấy không khí giữa hai người kia chợt ngột ngạt . Liền thắc mắc hỏi." Trễ rồi , hai cậu về đi." - Dược Thiếu Phàm cất tiếng."Vậy tôi về nhé . Năm mới vui vẻ." - Thấy tình hình khá căng thẳng . Phong Nhất Thiên đành phải đi về."Năm mới vui vẻ !" - giọng của Từ Tử Hàn chùn xuống , buồn bã nói."Tiểu Hàn...anh về nhé !" - Từ Chính bước vào , đưa tay xoa đầu cô , rồi cũng ra Tử Hàn ngồi cạnh anh , trong lòng đầy lo lắng , cô tự hỏi tại sao anh lại làm mặt lạnh với cô ???"Thiếu Phàm...anh giận sao ?" - Cô quay sang hỏi anh . Anh im lặng , vẫn nhìn vào màn hình laptop. “Thiếu Phàm à….” – Từ Tử hàn lắc mạnh tay anh , Dược Thiếu Phàm quay sang nhìn cô , một cái nhìn không dịu dàng như trước khiến cho cô cảm thấy sợ “Tại sao lại giận em ! Em làm gì sai chứ ?”Dược Thiếu Phàm lạnh nhạt lên tiếng “Nói đi ! Tại sao lại để cho Từ Chính ôm em , lại còn để cậu ta hôn ?”“Anh ấy , là anh trai em mà !”“Nhưng không phải anh em ruột .”“Hả ?” – Từ Tử Hàn lặng người nhìn anh . Thì ra là anh ghen sao , lại còn đi ghen với Từ Chính nữa chứ ! Từ Tử hàn mím môi , tủm tỉm cười “Em chỉ xem anh ấy là anh trai thôi , anh ấy cũng vậy mà . hihi….Anh ghen hả ?Anh nhìn khuôn mặt đầy khoái trá của Từ Tử Hàn , đưa tay nhéo má cô “Thì sao ?”“Haha…Thì ra anh cũng biết ghen hả ? “ – Cô cười nói , nhìn anh lúc nào cũng lạnh lùng như vậy , thật không ngờ cũng có lúc đáng yêu như thế .“Nói xem , sau này có để cậu ta làm như vậy nữa không ?”“Sẽ không để anh ấy làm vậy nữa.”Dươc Thiếu Phàm kéo người cô lại gần , đưa tay nâng cằm cô lên . Đặt lên môi cô một nụ hôn thật sâu. Anh biết rõ , Từ Chính thật ra không hề xem Từ Tử Hàn là em gái , hắn yêu cô. Lúc nãy rõ ràng là hắn thấy anh bước ra vậy mà còn cố tình ôm cô . Khóe miệng hắn lúc ấy cũng nhếch lên. Anh…không thể để cho Từ chính cướp mất Từ Tử hàn từ tay anh . Dù Dược Thiếu Phàm thừa biết cô chỉ yêu mình anh , nhưng để phòng cũng nên…-Từ Tử Hàn đứng ở ban công ngoài căn phòng của cô và Dược Thiếu Phàm . Anh đứng ôm cô từ phái sau , chỉ còn vài phút nửa là sẽ đến giao thừa .“Thiếu Phàm….sau này chúng ta cũng sẽ đón giao thừa cùng nhau nhé.” – Từ Tử Hàn dịu dàng nói , cô dựa đầu vào lồng ngực anh , cảm thấy ấm áp vô cùng.“Được ! Sẽ mãi mãi là như vậy.” – Anh đặt cằm lên vai cô , cưng chiều nói. Vòng tay càng siết chặt cô hơn…“Thiếu Phàm…”“Hử?”“Sao anh lại yêu em !? Chẳng phải lúc đầu chỉ là dao dịch thôi sao ?” – Cô chợt hỏi , lúc đầu rõ ràng chỉ là cuộc trao đổi thôi mà . Cô luôn nghĩ anh vốn dĩ chỉ muốn đùa giỡn với cô.“Vì lần đầu gặp em , anh đã bị rung động rồi.” – Anh còn nhớ rất rõ dáng vẻ của cô lần đầu gặp ở nhà hàng Pháp của 1 năm trước . Dáng vẻ hồn nhiên , thuần khiết lại nhút nhát ấy thật khiên cho anh nhìn đến không thấy chán.“Tại sao ?” – Cô nghiêng mặt nhìn anh , thắc mắc hỏi.“Vì nhìn em lúc bỏ chạy thật tức cười.” – Anh cười tươi , nhân tiện lúc cô quay sang hôn nhẹ lên má cô . Từ Tử Hàn nhíu mày , cô gì đáng cười ???* Phụt…Bùm…Bùm…..mmm….- Tiếng pháo bông chợt vang lên ….“Oa…đẹp quá !”- Cô quay sang nhìn những tia pháo bông lơ lửng trên bầu trời đêm . Những ánh sáng lấp lánh rực rỡ . “Thiếu Phàm…năm mới vui vẻ.” – Cô nhón chân lên chạm vào đôi môi mỏng quyến rũ của anh . Tươi tắn mỉm cười đặt môi mình lên cặp môi đỏ mọng của Từ Tử Hàn , từ nhẹ nhàng chuyển thành có chút mạnh bạo . Tham lam hút hết mật ngọt từ đôi môi cô . Cảm nhận từng vị ngọt ấy….Tại tòa nhà phương Tây nguy nga nơi ban công tầng một , có hai người đang đứng ôm nhau ngắm nhìn pháo bông . vẻ mặt vô cùng hạnh phúc . Quang cảnh nơi đây đắm chìm trong một màu đen …. Một năm mới lại đến , khởi đầu cho cuộc sống của Từ Tử hàn và Dược Thiếu Phàm . Cô đã quên quá khứ đau buồn kia , để sống một cuộc sống mới cùng anh….-Sáng mồng 1 , là ngày đầu tiên của năm mới … Từ Tử hàn đang say ngủ trong vòng tay của Dược Thiếu Phàm . Cô mơ màng tỉnh giấc , cô ngồi dậy , dịu đôi mắt ướt nhẹp , ngáp nhẹ một cái. “Thiếu Phàm….Thiếu Phàm à…. Tỉnh dậy đi…” - Cô quay sang lay người Dược Thiếu Phàm . Nhưng anh vẫn nằm bất động , không trả lời , cô lại càng lay mạnh hơn .” Anh đã nói sẽ dẫn em đi chúc tết rồi mà. Dược Thiếu Phàm…Mau tỉnh dậy….”Vẫn không có động tĩnh từ anh , cô liền ghé xuống tai Dược Thiếu Phàm thì thầm “Chồng à ! Mau tỉnh…Á” – Vừa nói xong hai chữ “Chồng à” , cô đã bị anh đè xuống , Dược Thiếu Phàm hôn lên má cô , cười tà nói “Chào buổi sáng ! Vợ yêu !”“Anh….Anh tỉnh rồi sao ?” – Từ Tử Hàn đỏ mặt , cô gằn giọng.“Phải , đã tỉnh từ sớm rồi.” – Anh híp mắt trả lời . Anh luôn tỉnh dậy trước cô mà . Chỉ là lại muốn xem phản ứng của cô thôi.“Anh….ưm…” – Cái môi bé xinh của cô bị Dược Thiếu Phàm chặn lại bằng nụ hôn sớm . Hồi lâu sau , mới buông cô ra , Từ Tử Hàn đỏ mặt thở hổn hển “Anh…thật gian xảo.”“Quá khen !” – Dược Thiếu Phàm cười tà . Anh nâng người cô ngồi dậy , rù rì nói “Chuẩn bị đi , rồi cùng anh xuống ăn sáng.”Từ Tử Hàn bặm môi chạy vào trong toilet . Chỉ mới đầu năm thôi không cần phải chào đón cô như vậy chứ ? Dược Thiếu Phàm ngồi ở ngoài , bật cười ha hả .Ít phút sau , cô đi xuống phòng ăn , Dược Thiếu Phàm đang ngồi đọc báo , trên tay cầm tách cà fê đen thơm phức . Anh mặc chiếc áo sơ mi trắng Dior , không cài ba nút áo trên để lộ lồng ngực vạm vỡ , rắng chắc . Cô từ từ ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh dùng bữa sáng thơm ngon.“Thiếu Phàm…chúng ta sẽ đi đâu ?” – Cô vừa ăn vừa hỏi.“Đến nhà Lạc Kình .”“Oh.”“Ăn nhiều một chút.” – Anh cưng chiều nói , đưa tay gắp thêm đồ ăn vào chén cô.“Vâng.” – Cô híp mắt sáng xong , Từ Tử Hàn chẩun bị mọi thứ sau đó theo anh ra xe đi đến nhà của Lôi Lạc Kình. . Quản gia đứng trước cửa cúi chào tạm biệt hai người. Dược Thiếu Phàm quàng chiếc khăn len do cô tặng đêm giáng sinh khiến cô cảm thấy rất vui . Anh nổ ga… cổng đã được mở sẵn . Dược Thiếu Phàm lái xe đi ra ngoài. ….. Từ Tử hàn rất háo hức , đây là lần đầu tiên cô đi chúc tết cùng anh. Thật hạnh phúc…. Sáng hôm sau , Từ Tử Hàn tỉnh dậy rất sớm , hôm nay là 24 , là lễ giáng sinh . Cô háo hức vô cùng . Từ Tử Hàn vui vẻ bước xuống sảnh , cô ngó qua ngó lại tìm bóng dáng anh ."Bác quản gia , Thiếu Phàm đi làm rồi sao ?" - Cô chạy tới chỗ quản gia , mở miệng hỏi."Vâng , thưa phu nhân !" - Quản gia cung kính trả lời."vậy sao ?" - Mới có 6h mà anh đã đi làm sao ? Uổng công cô cố gắng dậy sớm để được ăn sáng cùng anh..."Phu nhân , Ông chủ sai tôi nhắn với cô , hôm nay bgài ấy sẽ về sớm nên phải đến công ty sớm để giải quyết việc." - Quản gia thấy cô ủ rủ bèn nói. Từ Tử Hàn nghe vậy , tâm tình liền vui hẳn. Cô bước vào phòng ăn bắt đầu ăn sáng. Trong đầu cô đang có một suy nghĩ , cô ăn sáng rất nhanh."Bác đầu bếp, giúp cháu làm ít bánh quy nhé.""Vâng , nhưng nguyên liệu làm bánh còn rất ít , cô chờ tôi đi mua nhé." - Đầu bếp cười vui vẻ trả lời."Không cần để cháu tự đi mua cho.""Ấy , sao co thể !""Không sao , dù sao cháu cũng cần mua ít đồ.""Vậy ! Cô nên nói với quản gia để ông ấy sai người đi cùng cô.""Vâng !" - Từ Tử Hàn tươi tắn nói , cô đứng dậy chạy ra ngoài sảnh. "Bác quản gia , cháu muốn đi ra ngoài mua đồ.""Vâng , để tôi sai ám vệ đi theo cô." - Quản gia đi ra ngoài sân nói gì đó với một ám vệ nữ sau đó đi vào "Phu nhân , đây là Triệu Dĩnh Tâm , cô ấy sẽ là ám vệ riêng của cô.""Chào phu nhân !" - Người ám vệ nữ tên Triệu Dĩnh Tâm cúi đầu chào . Cô gái này tầm cỡ 23 , 24 tuổi , mái tóc dài ngang vai màu hạt dẻ , cặp mắt màu đen sắc bén , nói chung là ngũ quan tinh tế , cô gái ấy mặc bộ comple đen , áo sơmi trắng thẳng tắp . Từ Tử Hàn thân thiện cười tươi nói "Chào chị , em là Từ Tử Hàn.""Ấy , không cần phải gọi tôi là chị.""Ưm...không sao , không sao. Chúng ta đi mua đồ thôi nếu không sẽ không kịp mất." - Cô mặc cái áo khoác lông cừu to bự nhìn rất ấm áp , đeo thêm bông chụp tai giữ ấm màu trắng . Nhìn cô vô cùng đáng yêu cứ như là thiên sứ nhỏ vậy. Triệu Dĩnh Tâm đi theo sau."Phu nhân , ngaìi muốn đi đâu?" - Tiểu Tường là tài xế lái xe trẻ của nhà Dược Thiếu Phàm , anh cung kính hỏi."Chở tôi đến cửa hàng bán nguyên liệu làm bánh Domi nhé.""Vâng." - Tiểu Tường gật đầu , sau đó lái xe ra khỏi cổng tòa biệt thư phương Tây nguy nga. Thật ra tiệm bán nguyên liệu làm bánh ấy là do cô đọc trên tạp trí thấy n ở đó có nhiều nguyên liệu , khuôn bánh nhìn rất xe Porshe sang trọng dừng trước một cửa tiệm nhìn hơi cổ một chút , treo ngay ngắn tấm bảng bằng gỗ với dòng chữ “Domi” , Từ Tử Hàn bước xuống xe , đi vào , cánh cửa màu trắng được đẩy vào chiếc chuông kêu “ding…dong” phát ra , trong đây được sơn bằng một màu hồng hồng trang nhã , ngọt ngào , mùi thơm của những chiếc bánh thoang thoảng khắp nơi . Những vật dũng làm bánh chất ở trên một kệ bằng kim loại cao ngất ngưởng , nguyên liệu thì được trưng bày ở tủ kính , ở đây còn có tủ bán bánh , sâu bên lớp kính kia là những chiếc bánh với hình thù khác nhau , nhỏ nhắn , dễ thương….“Quý khách muốn mua gì ạ ??” – Môt tiếng nói ấm áp phát ra từ đằng sau Từ Tử Hàn và Triệu Dĩnh Tâm , cô quay người lại , người vừa nói là một người phụ nữ trung niên , trên trán thoắt hiện vài nếp nhăn nhưng vẫn giữ được sự xinh đẹp của một người trung niên. Từ Tử Hàn mỉm cười , lễ phép nói “Cháu muốn tìm nguyên liệu để làm bánh cookie . cho lễ giáng sinh vào tối hôm nay.”“Vậy thì mời quý khách đi sang đây , đây là những nguyên liệu vừa rẻ lại rất ngon.” – Người phụ nữ đi đến bên tủ kính trưng bày những nguy6en liệu làm bánh , cầm một gói bột lên đưa cho cô.“Thật sao ? ưm…lấy cho cháu 3 bịch nhé. Thêm một ít bột chocolate và bột trà xanh.”“Được ! Cô có muốn lấy thêm khuôn bánh không ?”“Vâng ! lấy cho cháu khuôn bánh hình ngôi sao , hình vuông….ưm…hình người nữa !” – Cô đưa ngón tay ra đếm , sau đó tươi tắn nói.“Được , cô chờ chút nhé , tôi sẽ lấy cho cô. Phiền cô ngồi ở đây chờ .” – Người phụ nữ cẩn thận kéo chiếc ghế gỗ ra mời cô ngồi. Từ Tử hàn ngồi xuống , nhưng rồi lại đứng dậy , cô đi đến chiếc quầy đựng những chiếc rổ kết xinh đẹp , bên trong là những chiếc cài áo đáng yêu , khăn choàng bằng len được làm bằng tay với những màu khác nhau , cô xem trên báo chỉ biết đây là một tiệm bánh có bán những nguyên liệu làm bánh chứ không hề biết ngay cả những thứ này cũng có bán. Những thứ này . Cô quay sang ám vệ , tươi tắn họi “Chị Tâm Tâm , chị thấy cái ghim cài áo này có được không ?”“Rất đẹp !” – Triệu Dĩnh Tâm mỉm cười gật đầu , đây cũng là lần đầu tiên cô cười với người khác , lúc ở trên xe cô và Từ Tử Hàn nói chuyện rất thân thiết , Từ Tử Hàn vui vẻ gọi cô là Tâm Tâm , như là một cái tên riêng của cô .“Vậy lấy cái này !” – Vật nhỏ nhắn trên tay của Từ Tử hàn là cây ghim cài áo bằng kim loại , ở đầu có gắn một trái golf đen lấp lánh như pha lê , phía dưới trái golf gắn sợi dây bi , lủng lẳng phía dưới rồi được đính vào trên thân cây cài tạo thành một vòng bầu dục. Cô đưa mắt qua nhìn những chiếc khăn choàng cổ bằng len , lựa lấy một cái màu đỏ cầm lên . Cách đan thật khéo léo , cô muốn tặng quà giáng sinh cho Dược Thiếu Phàm , đang phân vân không biết nên tặng gì thì bây giờ cô cũng đã có quyết định .“Tiểu thư ! Đây là những món đồ cô cần !” – Người phụ nữ bước ra , trên khuôn mặt kia vẫn giữ nguyê nnụ cười thân thiện.“Cô à , cháu muốn mua thêm những thứ này , gói lại dùm cháu . Gói riêng nhé” – Từ Tử hàn đưa chiếc khăn len cùng cây ghim cài áo cho người phụ nữ ấy , bàn tay mảnh khảnh và hơi gầy cầm lấy , bước đến quầy thu ngân để gói lại cẩn thận. Sau một hồi , người phụ nữ ấy đưa cho cô hai món quà gói xinh xắn . “Của tiểu thư đây !”“Tính tiền dùm cháu”“Của cô , hết 350 tệ."Từ Tử Hàn đưa cho người phụ nữ ấy đún gvới số tiền cần trả , sau đó cúi đầu chào ra về. “Tiểu thư ! Xin chờ đã !” – Chính là lúc cô định bước ra cửa , người phụ nữ xinh đẹp ấy chợt gọi cô , bà tiến lại đưa cho cô một hộp bánh màu trắng , tươi cười nói “Đây là bánh mà tôi tặng cô ! Tên tôi là Hoàng Ngọc Lan. ““Ơ , sao có thể chứ !” – Từ Tử hàn ngạc nhiên nói.“Không sao , đây là quà dành cho khách hàng .” – Người phụ nữ híp mắt Tử Hàn phân vân , sau đó mới đưa tay nhận , cô lịch sự cúi đầu cảm ơn “Cảm ơn cô !”“Giáng sinh vui vẻ !” – Hoàng Ngọc Làn cúi đầu chào , kết thúc sự chào đón bằng 1 câu chúc mừng.“Giáng sinh vui vẻ ! “ – CÔ cũng lịch sự nói , niềm nở bước ra khỏi cửa. chiếc xe Porsche vẫn đứng nguyên vị trí chờ cô . Phát hiện ra cô đang đi tới, Tiểu Tường bước ra , mở cửa cho cô . “Tâm Tâm , khi nào rãnh chúng ta đến đây nhé.”“Vâng.”“Phu nhân , ngài còn muốn đi đâu nữa không ?” – Tiểu Tường cung kính hỏi.“Ừm…tôi muốn đi mua một chút quà , Tiểu Tường anh có biết cửa hàng bán quà nào đẹp không ?”“Tôi biết , thưa phu nhân . Để tôi đưa cô đi.” – Tiểu Tường mỉm cười nói.“Được !”Chiếc xe lại lăn bánh rời khỏi cửa hàng đi đến trung tâm Đài Bắc , bây giờ là lễ giáng sinh , khắp đường phố trang trí đầy đèn neon , những người giả ông già noel đứng đầy đường phát quà cho những đứa trẻ xinh xắn , dễ mến đi qua . Cây thong cao ngất ngưởng , hay nhỏ bé được trưng bày khắp nơi .. Dừng lại ở lề đường , Tiểu Tường bước xuống mở cửa xe cho cô "Phu nhân n là cửa hàng này" . Từ Tử Hàn cẩn thận bước xuống , gió chợt thổi nhẹ , những bông tuyết trắng tinh khiết bắt đầu rơi . Lạnh....thật rất lạnh , Triệu Dĩnh Tâm , đưa tay cầm bàn tay nhỏ của Từ Tử Hàn xoa xoa , cô khẽ nói"Chúng ta nên vào thôi ạ.""Ưm..." - Từ Tử Hàn gật đầu , bước vào cửa hàng nhìn khá to và sangtrọng , nơi đây chưng đầy quà giáng sinh cùng gấu bông."Kính chào quý khách." - Hai nhân viên đang ngồi nhàm chán ở quầy thu ngân thấy cô tiếng động liền đứng lên. Ôi...nhìn xem người con gái mặc chiếc áo len ấm áp màu trắng trên đầu còn cài một cái chụp tai giữ ấm đồng màu , mái tóc đen dài buông xõa trên vai , cặp mắt to tròn , con ngươi đen láy lấp lánh như có nước , đôi môi đỏ mọng xinh đẹp , làn da trắng như sữa . Thật là một mỹ nữ. Người đi cùng cũng khá xinh , mái tóc ngắn nhìn rất chững chạc , cặp mắt sắc bén , cái mũi cao , đôi môi mỏng , khuôn mặt trắng nõn .Cô mặc bộ comple đen , nhìn vào cũng biết cô gái tóc ngắn ấy là vệ sỹ của mỹ nữ kia."Quý khách cần gì ạ." - Một nhân viên bước gần đến chỗ của Từ Tử Hàn."Ở đây có bán gấu bông hình bạch hổ không vậy ?" - Từ Tử Hàn đáp."Có ạ , mời đi theo tôi."Từ Tử Hàn đi theo cô nhân viên đến chỗ để gấu bông."Đây ạ !" - Nhân viên phục vụ tìm kiếm con gấu bạch hổ sau đó đưa cho cô , tươi tắn nói "Đây là loại trung , còn có loại nhỏ hơn nữa."Từ Tử Hàn quan sát con gấu , sau đó tươi tắn nói "Tôi lấy con này.""Vâng."Vốn định đi ra nhưng ánh mắt của cô chợt phát hiện ra con voi bông xinh xắn nhưng lại to bự kia , để xem...nó cao hơn cô !!!"Tâm Tâm...nhìn xem , chị thấy có đáng yêu không ?" - Từ Tử Hàn lắc tay Triệu Dĩnh Tâm , chỉ về phía con voi to bự trên kệ cao tít."Dễ thương lắm , phu nhân , ngài muốn mua sao ?" - Triệu Dĩnh Tâm cười . Cô gật đầu . Chân của Triệu Dĩnh Tâm đặt lên bậc dưới , dùng sức nhảy lên , đưa tay lấy con voi bằng bông xuống một cách thật nhẹ nhàng và nhanh chóng. Từ Tử Hàn nhận lấy con voi đầy kinh ngạc , cô trầm trồ khen ngợi "Oa...chị thật giỏi , cảm ơn chị Tâm Tâm." Triệu Dĩnh Tâm mỉm cười sau đó cùng đi ra . Từ Tử Hàn đưa con thú bông ra , cô tươi tắn nói "Gói con hổ bông dùm tôi . , ưm...con voi thì không cần gói .""Vâng !"Khoảng phút phút sau , người thu ngân đưa đồ lại cho cô , tươi cười nói "Của tiểu thư hết 1 triệu !""Ừm !" - Từ Tử Hàn định lấy trong ví ra đúng số tiền ấy thì đột nhiên từ đằng sau một cánh tay to , chắc khỏe vươn tới đặt trên quầy thu ngân một cái thẻ , giọng nói trầm thấp quen thuộc vang lên "Hãy tính bằng thẻ này."Tử Tử Hàn quay đầu lại , có chút ngỡ ngàng "Thiếu Phàm ? Sao anh lại ở đây ?""Có chút chuyện !" - Dược Thiếu Phàm nhàn nhã nói . Triệu Dĩnh Tâm thấy anh thì cúi đầu chào. "Đi mua đồ sao không dùng thẻ anh đưa ?""Ưm...không cần , em có thể tự trả." - Từ Tử Hàn cười nói . Lúc trước , anh có đưa cho cô một cái Platinum Card , nói là khi nào cần thì hãy sử dụng , nhưng cô cũng có thẻ tín dụng riêng nên không cần dùng đến ."Mau tính tiền !" - Dược Thiếu Phàm đanh mặt lại , hất mặt về phía chiếc thẻ mà anh đưa ý muốn nói hãy dùng cái thẻ ấy. Nhân viên phục vụ vừa nhìn thấy Platinum Card trước mắt, có chút ngỡ ngàng nhưng sau đó vui mừng muốn ngất đi, Platinum Card, là cái khái niệm gì? Bên trong thẻ chính là quẹt tiền không giới hạn , chỉ có những nhà tài phiệt hay những thương gia giàu có mới sở hữu được cái thẻ quý báu này. Người phục vụ hai tay cầm lấy quẹt một lần rồi luyến tiếc trả lại cho anh . Dược Thiếu Phàm đưa tay cầm lấy chiếc thẻ bỏ vào trong bóp , cầm lấy hai món đồ trên quầy thu ngân , sau đó nắm tay cô ra ngoài . "Thiếu Phàm để em cầm con voi." - Từ Tử Hàn chìa tay mong đợi con voi to bự ấy từ anh , Dược Thiếu Phàm mỉm cười đưa cho cô."Ấy , Thiếu Phàm ! Cái tên chết tiệt này , cậu làm tôi đi tìm đấy." - Một giọng nói tức giận phát ra , vừa mới bước ra khỏi cửa , Lôi Lạc Kình đã xối xả nói."Chuyện gì ?" - Dược Thiếu Phàm bình thản nói , như anh vô tội."Lạc Kình !" - Từ Tử Hàn nghiêng đầu từ đằng sau con voi bằng bông . Quả thật con voi ấy rất bự , do cô nhỏ con hay do con thú bông ấy cao to mà che hết cả tầm nhìn của côm "Chào anh."Lôi Lạc Kình nhìn cái đầu mới ló ra của Từ Tử Hàn hơi bất ngờ một chút , à...anh đã hiểu lí do vì sao tên bằng hữu của anh đột nhiên biến mất"Chào em." Anh cười khẩy quay sang vôvãi Dược Thiếu Phàm cười hắc hắc"Thì ra cậu đột nhiên biến mất là do phát hiện cô bé này sao ?""Hửm ? Có chuyện gì vậy ?" - Từ Tử Hàn khó hiểu nhìn Lôi Lạc Kình."Vừa nãy tụi anh đang đi khảo sát thị trường cửa hàng thì cậu ta đột nhiên bỏ đi đâu mất . Hóa ra là do em!"Câu nói của anh khiến hai gò má cô ửng hồng . Dược Thiếu Phàm liếc Lôi Lạc Kình , anh đưa tay cầm lấy con thú bông trong tay Từ Tử Hàn sau đó lạnh lùng nói"Cậu đi 1mình đi." Anh thong thả kéo Từ Tử Hàn đi đến nơi đậu xe của anh."Tên kia..." - Lôi Lạc Kình tức giận hét lên . Thấy chủ nhân rời đi Triệu Dĩnh Tâm cũng bỏ đi. Lôi Lạc Kình chán nãn lấy điện thoại gọi thêm bằng hữu đi Thiếu Phàm tay xách nách mang một đống đồ do cô mua . Chợt phát hiện ra tay cô rất lạnh , trên tóc còn phủ ít bông tuyết liền mau chóng đưa cô vào xe . Anh để đồ vào trong cốp xe sau đó ngồi vào trong , cầm lấy hai bàn tay cô đưa lên miệng thổi cho ấm nóng lên "Sao không mang bao tay ?" - Anh lạnh nhạt nói , áp hai bàn tay nhỏ nhắn vào tay anh"Em...quên !" - Lòng bàn tay anh rộng lớn , bao trọn tay cô , Từ Tử Hàn cũng cảm nhận được sự ấm áp , tươi cười nói."Sẽ bị cảm ! Phải biết chăm sóc bản thân !" - Anh nhẹ nhàng phủi lớp tuyết trên tóc cô , cưng chiều nói."Em biết rồi...hih...trên tóc anh cũng dính tuyết nè !" - Từ Tử Hàn híp mắt nói , cô đưa tay lên phủi phủi mấy hạt tuyết trắng kia."Về nhà thôi.""Vẫn còn sớm , anh không cần đến công ty sao ?""Không cần !" - Chiếc xe bắt đầu di chuyển ."Sao lại mua nhiều đồ đến vậy ?" - Dược Thiếu Phàm vừa lái xe vừa hỏi."Em mua để chuẩn bị cho tối nay , còn nữa em còn mua quà cho anh , Tiểu Hổ và cả bác quản gia nữa." - Cô vui vẻ nói ."Vậy sao ? Là quà gì vậy ?""Không nói cho anh biết , đợi khi nào em tặng thì anh mới được biết !""Bí mật đến vậy sao ?""Vâng !" - Từ Tử Hàn làm bộ dạng đầy bí mật lém lỉnh cười cười . Dược Thiếu Phàm bật cười đưa tay nhéo cái má ửng hồng của cô , rồi tiếp tục lái xe . thoáng chốc đã ra khỏi trung tâm thành phố tập !Về với tòa biệt thự phương tây to lớn và yên tĩnh....

bắt cóc em về làm vợ